2017


 vbinh

ngvu quang cao

qlvb2

Liên Kết Web

THANH UY1

THANH PHO TAM KY1

PHONG GD1

phong Nôi vu

dai 21

THANH DOAN1

banner

nha van hoa

*ĐANG ONLINE*

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterTop Google130
mod_vvisit_counterMáy chủ tìm kiếm138
mod_vvisit_counterHiện tại268
mod_vvisit_counterGiờ trước962
mod_vvisit_counterĐang truy cập1506
mod_vvisit_counter Tháng trước3829
mod_vvisit_counter Tất cả7380472

Online (20 minutes ago): 2
Your IP: 10.233.0.114
,
Today: Tháng 12 11, 2017

+ GIỜ HIỆN TẠI +

JS required
JS required
Các chủ đề lớn

Bàn về phê bình và tự phê bình trong cơ chế thị trường

Email In PDF.
Về phẩm chất chính trị và đạo đức, lối sống của cán bộ, công chức, Báo cáo tại Đại hội XI của Đảng đã nêu: “Tình trạng thiếu trách nhiệm, cơ hội, suy thoái đạo đức, lối sống vẫn diễn ra khá phổ biến trong một bộ phận cán bộ, đảng viên”. Nhưng trong thực tế thì đảng viên loại xuất sắc, đảng viên hoàn thành tốt nhiệm vụ chiếm đa số; chi bộ, đảng bộ trong sạch, vững mạnh cũng chiếm đa số. Tại sao lại có vấn đề mâu thuẫn giữa cái chung và nhiều cái riêng như vậy?. Chúng ta hãy xét theo tinh thần người cộng sản về thực chất hiệu quả của việc phê bình và tự phê bình (PB & TPB) của từng tổ chức cơ sở đảng sẽ thấy thực trạng sau...
Tất cả các đơn vị, cơ sở hằng tháng, quí, năm đều có họp kiểm điểm, tổng kết phân loại từng người, từng tổ chức. Trong các cuộc họp ấy, dựa trên tình đồng chí và ý thức kỷ luật của Đảng và đoàn thể để PB & TPB, lấy đó làm cơ sở để bình bầu, đánh giá con người và tổ chức. Đồng thời, các tổ chức đảng, nhà nước, đoàn thể thường xuyên tiến hành công tác tuyên truyền, giáo dục chính trị tư tưởng và đạo đức cách mạng cho đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức… Những người có chức vụ cao, vị trí xã hội quan trọng thì học bài bản hơn nhiều, thế nhưng tình hình đánh giá kết quả vẫn chưa chính xác.

Mục đích của người cộng sản là phấn đấu xây dựng một xã hội không có người bóc lột người; một xã hội mà con người sống với nhau trong môi trường dân chủ, công bằng, lý tưởng cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng chúng ta cũng thật thà nói rằng - cái ngày ấy còn rất xa. Tôi cũng dám chắc, không ai có thể tiên đoán bao giờ ngày ấy sẽ tới. Mọi hành động của người cộng sản trong thế giới đương đại đang nằm trong giai đoạn định hướng theo cái mục đích tốt đẹp, vĩ đại ấy. Đảng ta thấy rõ tính chất lâu dài của sự nghiệp ấy, nên đã đề ra mục tiêu phấn đấu cho từng chặng đường cách mạng ở nước ta. Và hiện nay, chúng ta đang ở thời kỳ quá độ xây dựng đất nước theo cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Như thế có nghĩa là chúng ta đang sống, làm việc trong cơ chế thị trường có thể nói còn lâu dài. Đã là thị trường thì cách làm ăn và lối tư duy của con người phải phù hợp với nó.

Hơn 26 năm đổi mới, về kinh tế, đất nước đã có bước chuyển khá nhanh. Theo hướng tăng cường và xác lập quyền tự chủ của những thực thể kinh tế theo quy luật - quan hệ sản xuất phải phù hợp với tính chất và trình độ của lực lượng sản xuất. Mặc dù còn lắm điều chưa hoàn toàn lành mạnh, song sự thật nền kinh tế đất nước đã có những bước tiến nhất định. Trong những tiến bộ đạt được thì quyền tự chủ và tính cạnh tranh của các thực thể kinh tế là động lực quan trọng số một tác động thúc đẩy nền kinh tế. Tất nhiên, còn nhiều yếu tố khác, nhưng hai yếu tố trên là nguyên nhân trực tiếp nhất tạo ra nhiều của cải vật chất, đóng vai trò giải phóng lực lượng sản xuất đã bị đóng băng trong cơ chế quản lý kinh tế cũ.

Nhớ lại, thời người dân làm ăn theo lối hợp tác kiểu cũ, họ làm chung và ăn chia theo công điểm hoặc hưởng lương theo định mức. Họ thường xuyên họp hành, bình bầu, phê bình và tự phê bình (PB & TPB). Ban quản trị, ban giám đốc, các chi bộ, đảng bộ cũng thường xuyên kiểm điểm cá nhân, tập thể, tổng kết rút kinh nghiệm. Thế nhưng năng suất lao động đâu có tăng. Trái lại, càng ngày càng bộc lộ những khuyết tật của lối quản lý kinh tế cũ. Không thể giữ được cái mô hình làm ăn không hợp quy luật bằng cách tăng cường đấu tranh PB & TPB, bằng cách động viên tinh thần chung chung. Cuối cùng thì con người không thể cưỡng lại được quy luật và tất yếu cách quản lý mới, cách phân phối mới, lối làm ăn mới hình thành, thay thế và phát triển.

Hiện nay, những người lớn tuổi thì coi phương thức làm ăn đó là kỷ niệm của một thời quá khứ. Thế hệ trẻ thì không hiểu nổi, tại sao cha anh mình lại làm ăn theo cách như vậy. Những người có trách nhiệm xã hội thì nhìn nhận rộng hơn, sâu hơn cả về hai mặt được và mất của cái cơ chế quản lý đó, rút bài học kinh nghiệm trong  lãnh đạo, điều hành đất nước.

Bây giờ so sánh hiệu quả của các công ty, xí nghiệp hoạt động sản xuất kinh doanh trên cùng mặt hàng hóa, những sản phẩm đại thể như nhau thuộc các thành phần kinh tế nhà nước, kinh tế tư bản tư nhân, cá thể, tiểu chủ,… trong thời gian qua. Trong đó, thành phần kinh tế nhà nước họp hành, PB & TPB nhiều nhất. Nhưng thường thì đa số các đơn vị thuộc thành phần ngoài quốc doanh làm ăn hiệu quả hơn. (Ở đây cần loại trừ những đơn vị làm ăn ma giáo). Ví dụ: Những đơn vị quốc doanh làm dịch vụ, buôn bán không độc quyền, hầu hết là không thể cạnh tranh nổi với các doanh nghiệp thuộc thành phần kinh tế khác. Cái vũ khí PB & TPB không đỡ nổi sự phá sản hàng loạt của các xí nghiệp quốc doanh. Các doanh nghiệp kiểu đó phải giải thể, cổ phần hóa hoặc bán đấu giá gần hết.

Một điều cần chú ý, những đơn vị thuộc thành phần kinh tế nhà nước thực hiện PB & TPB dễ hơn nhiều ở những đơn vị hành chính sự nghiệp, đảng, đoàn thể. Bởi, ở đó các chỉ tiêu kinh tế rõ ràng hơn, hoàn thành nhiệm vụ hay không, cả về chất và lượng dễ thấy hơn, nhưng phương thức PB & TPB để phát triển cũng không phát huy tác dụng. Mặc dù các đơn vị này có đầy đủ các tổ chức như chi bộ, đảng bộ và các đoàn thể quần chúng.

Ở những đơn vị hành chính sự nghiệp, đảng, đoàn thể thì kết quả hoạt động mang tính trừu tượng hơn. Hiệu quả công việc ở đây phụ thuộc vào trí tuệ, ý thức trách nhiệm của từng người và tập thể. Nghĩa là phần lớn phụ thuộc vào lòng người mà lòng người thì khôn lường. Thực tế, nhiều công việc không hoàn thành thì không biết và không thể quy trách nhiệm cho ai để kiểm điểm mà thường dựa vào tính tự giác của đảng viên, công chức. Nhưng là thị trường thì quy luật giá trị chi phối rất lớn đến PB &TPB của từng thực thể trong xã hội. Bởi, con người học tập có kiến thức, có nghề mới vào được công sở. Ai cũng vậy, phấn đấu vào công sở là để thực hiện ước vọng của mình. Họ thực hiện tốt mọi nhiệm vụ trong công sở để đem lại lợi ích trước hết là cho họ. Như vậy, nghĩa là quy luật cạnh tranh vẫn tồn tại trong từng tập thể, cá thể trong bộ máy công quyền, nhưng nó thể hiện trầm hơn, che dấu khéo léo hơn. Mặt khác, nó cũng bị ràng buộc hơn bằng các phạm trù đạo đức, giác ngộ lý tưởng cách mạng, trách nhiệm công chức…

Trong hoàn cảnh đó, hiếm người tự nêu ra lỗi của mình, trừ trường hợp có chứng cứ rõ ràng buộc họ phải nhận. Họ thường không thể tự giác nhận đơn vị mình, bản thân mình kém hơn người khác. Bởi, thị trường khuyến khích chủ nghĩa thực dụng. Ai thật thà, dễ bị người khác thừa cơ hội để vượt lên, đẩy mình về phía sau. Vì thế, nên PB & TPB của các tổ chức, khó làm được theo yêu cầu,  tình trạng “người không động đến ta, ta không động đến người” sẽ  xảy ra ngày càng phổ biến.

Từ thủ trưởng đến nhân viên đều phải tính toán PB & TPB như thế nào cho lợi. Nếu PB & TPB đúng nghĩa, đi tới bản chất của các hiện tượng tiêu cực, ta sẽ có lợi gì trong đó. Tính toán, cân nhắc là bản năng tự vệ vốn có của con người trong quá trình tồn tại. Do đó, phương thức lấy PB & TPB để định giá trị của con người trong công sở đang diễn biến đại thể như sau:

Thủ trưởng đang nắm quyền lực, cấp dưới chỉ có thể phê bình họ về những việc nhỏ chứ không thể phê bình những vấn đề hệ trọng thuộc về bản chất đạo đức, tinh thần trách nhiệm có tính lớn lao. Thủ trưởng cũng khó phê bình nhân viên. Vì kết quả công việc trừu tượng. Mặt khác, lá phiếu tín nhiệm của họ cũng rất quan trọng đối với con đường "quan lộ" của thủ trưởng.

Ở những đơn vị cơ sở, gần dân, vì sức ép của dân về những vấn đề liên quan trực tiếp đến đời sống hằng ngày, những khuyết nhược điểm của cán bộ cơ sở được dân phát hiện, dân có ý kiến buộc cán bộ không thể không kiểm điểm. Ở những đơn vị cấp cao, việc làm của cán bộ, dân làm sao biết được. Mặt khác, việc làm không tốt của cán bộ ở những đơn vị này tác động trên diện rộng, tác hại lớn, nhưng lại rất ít liên quan đến quyền lợi của cá nhân trong đơn vị. Có khi, thủ trưởng không tốt lại đưa lại quyền lợi vật chất trực tiếp cho những người dưới quyền nhiều hơn. Từ đó, sinh ra tình trạng bao che nhau, cả đám được lợi, còn đất nước, nhân dân thì là việc “Chúa” lo.

Một tình trạng khác cũng rất phổ biến, đó là không động đến quyền lợi của mình thì đấu tranh làm gì phiền phức, không khéo thiệt thân. Người khôn ranh, biết rõ chỗ hở của phương thức bình bầu, PB & TPB, nên cố sống thật tròn trĩnh, được lòng, được phiếu, chui sâu leo cao, vì mục đích cá nhân hẹp hòi.

Nói một cách sòng phẳng, hiện nay có nhiều đơn vị tổ chức các cuộc họp kiểm điểm rất hình thức. Kết quả, người nào cũng tốt, đơn vị nào cũng tốt, trừ những trường hợp bất khả kháng như vi phạm pháp luật, quá yếu về năng lực hay khuyết điểm lớn, rõ ràng không thể chối cãi. Trong các cuộc tổng kết, giấy khen, bằng khen nhiều. Những danh hiệu thi đua cao thường thuộc về thủ trưởng. Điều này sinh nghịch lý - Tại sao số người lãnh đạo được khen cao, nhưng tình hình hoạt động của tổ chức lại trì trệ ?!

Thời lửa đạn, sống cận kề với cái chết nên con người rất thương nhau, thật với nhau đến tột cùng, PB & TPB như một vũ khí để cùng nhau làm trong sạch lòng người, cùng nhau chia sẻ sự hy sinh. Trong thời bình, đặc biệt trong cơ chế thị trường, không một ai thoát khỏi sự chi phối của lợi ích cá nhân. Có chăng, loại trừ một số rất ít người “đắc đạo” nằm ngoài cái vòng xoáy đó. Nói cách khác, trong cơ chế thị trường có nhiều lý do mà người này không nói ra khuyết điểm của người khác và tự nói ra khuyết điểm chính mình. Vì trong đó, quan hệ lợi ích cá nhân chi phối có tính quyết định giữa việc phê bình hay không phê bình, tự phê bình hay không tự phê bình.

Hiện nay, xác định giá trị phải bằng cách khác, PB & TPB cũng phải theo cách khác. Đã là thị trường thì có cạnh tranh, lợi ích của một người, một nhóm người, một quốc gia này phải hơn quốc gia khác. Trong cái cơ chế ấy, con người bắt buộc phải hơn thua nhau bằng hiệu quả công việc. Chất lượng và số lượng sản phẩm làm ra là thước đo giá trị chân chính, chính xác nhất. Và bất cứ ở đâu dù là trong cơ quan công quyền cũng cần tìm ra phương cách biến những cái trừu tượng thành những tiêu chí định lượng để quy ra kết quả, ra được trách nhiệm.

Trong công tác xây dựng đảng, một trong những điều quan trọng là bằng phương cách khoa học, xây dựng hệ thống giá trị đúng đắn về cá nhân và tổ chức. Nếu cứ tiếp tục phân loại đảng viên, tổ chức đảng, đoàn thể, chính quyền theo cách căn cứ chủ yếu vào PB & TPB, bỏ phiếu kín của từng đơn vị nhỏ rồi đề nghị cấp trên xét duyệt sẽ không còn phù hợp trong cơ chế thị trường nữa. Cơ chế bình bầu này, rất khó khám phá được lòng người và bản chất sự việc để quy trách nhiệm, nghĩa vụ xã hội cho một cấp, một tổ chức hay một cá nhân nào. Có khi, cơ chế đó dễ bị những kẻ cơ hội khéo léo lợi dụng hạ bệ người này, tâng bốc người kia, bóp méo mục đích PB & TPB, thậm chí phản tác dụng.

Theo tôi, trong cơ chế thị trường, PB & TPB chỉ là một phương cách tham khảo, kết hợp để đánh giá chứ không thể là biện pháp chủ yếu xây dựng các tổ chức, điều tiết các mối quan hệ nội bộ trong hệ thống chính trị như trong thời chiến tranh nữa. Cần phải xem xét lại về lý luận và thực tiễn, nhằm đổi mới phương thức và công cụ xây dựng các tổ chức sao cho phù hợp. Suy nghĩ và hành động như vậy, chúng ta mới thật sự là những người tuân thủ quan điểm biện chứng, tôn trọng quy luật khách quan mà những người sáng lập chủ nghĩa cộng sản đã dày công khám phá, vạch đường cho nhân loại.

 

Phạm Thông
368, Trưng Nữ Vương, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam

 

 

Tư tưởng cục bộ địa phương cần được loại trừ trong quá trình phát triển

Email In PDF.

Trên bước đường xây dựng, phát triển đất nước do Đảng ta lãnh đạo, song hành với những thành tựu to lớn về chính trị, kinh tế, văn hoá - xã hội cũng đã phát sinh những hiện tượng tiêu cực làm cản trở sự phát triển. Trong đó tư tưởng cục bộ địa phương là một trong những nguy cơ cần phải được nghiêm túc xem xét  chấn chỉnh, loại trừ.

Tư tưởng cục bộ địa phương được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, bài viết này xin nêu một vài hiện tượng làm ví dụ bàn luận, góp phần tìm cách khắc phục.
Các địa phương không tính đến lợi ích chung, bằng nhiều cách khác nhau kéo cho được nguồn vốn quốc gia về mình, gây ra tình trạng lãng phí đầu tư. Như, nhiều nơi cùng một lúc lập đề án xây dựng cảng biển, khi thực hiện xong đề án không phát huy tác dụng. Vì trên thực tế không hội đủ điều kiện để có thể hình thành một cảng với qui mô theo đề án đó tại địa phương.
 

Có trường hợp cấp trên hoặc nhà đầu tư muốn xây dựng công trình phúc lợi như cây cầu qua sông, một cơ sở y tế… tại một xã. Lẽ ra công trình được đặt ở vị trí này là hợp lý, nhưng ông bí thư, ông chủ tịch xã có quê ở làng khác nên muốn  đầu tư về làng mình, không nhất trí với nhà đầu tư. Cuối cùng, chính người có trách nhiệm cao nhất của xã lại làm mất cơ hội đầu tư vào nơi đang phụ trách.
Không xuất phát từ lợi ích toàn cục, các địa phương không phối hợp với nhau để tiến hành tốt một công việc chung. Chúng ta đi ô tô hoặc xe máy trên các tuyến đường liên huyện, liên xã, liên thôn, thấy rất rõ điều này. Cùng trên một tuyến đường, đoạn ở địa phương này tốt, qua địa phương kia xấu, nhất là ở đoạn giáp giới giữa hai địa bàn thường bị bỏ trống, không nơi nào chịu lập dự án hoặc trực tiếp xây dựng.
Khi đề nghị xét thi đua thì báo cáo phát triển tốt với tốc độ cao, khi cần sự viện trợ thì báo cáo nghèo khó, kêu ca đủ điều; giấu những hiện tượng tiêu cực, những mặt hạn chế sợ địa phương kém điểm thi đua. Từ việc báo cáo sai sự thật ấy dẫn đến điều nguy hại hơn là làm cho cấp trên đánh giá sai tình hình, có những quyết định không sát với cuộc sống.
Có cơ quan, đơn vị tư tưởng cục bộ địa phương đã nảy sinh trong quá trình tiến hành công tác tổ chức. Đã có câu “một người làm quan cả họ được nhờ”. Khi tư tưởng cục bộ địa phương xuất hiện trong những người có quyền, có chức thì bằng nhiều cách khéo léo họ vận dụng những chỗ hở trong những điều quy định để quyết định vấn đề về tổ chức có lợi cho quê hương, cho người thân cận của họ. Đôi khi họ cố tình lợi dụng chỗ hở của quy định, qua mắt rất tinh vi cả tập thể và cấp trên để từng bước cơ cấu được một bộ máy cơ quan, đơn vị theo ý mình.
Cũng do tư tưởng này nên đẻ ra “cái dù che cái cán”. Những người có trách nhiệm cao đôi khi không tính đến lợi ích chung, từ cấp cao hơn quay lại che chở không chân chính cho quê mình, cho những người đồng hương mình.

Ở Quảng Nam cũng có cơ quan, người đứng đầu quê ở một huyện nọ đã tập hợp khá nhiều người dưới quyền là đồng hương. Khi ông ta chuyển về Đà Nẵng thì nhiều người trong số đó cũng tìm mọi cách để ra đi. Và hiện nay nếu các nhà lãnh đạo thử cải trang thường dân, bí mật vi hành, có thể nghe được những điều tương tự như vậy đang xảy ra ở một số cơ quan, đơn vị.

Là con người sống trên thế gian này, do hoàn cảnh lịch sử quy định, ai cũng có thể có tư tưởng cục bộ địa phương với những mức độ khác nhau. Chúng ta, những cán bộ, đảng viên xuất thân từ làng quê, chịu ảnh hưởng tư tưởng nông dân của nền sản xuất nhỏ, tự túc, tự cấp lâu đời, không quen với tầm nhìn xa, trông rộng, mặc dầu có học tập nhiều, rèn luyện nhiều cũng khó mà gột rửa hết tư tưởng cục bộ địa phương.

Người ta cũng thường nói “ở đời thì lòng tham vô đáy”. Lòng tham biểu hiện nhiều cách khác nhau: kẻ tham danh, người tham lợi. Người làm cho quê mình hơn quê người khác, người đồng hương mình hơn người quê khác theo một phương cách không lành mạnh, không chân chính cũng là một kiểu tham lam được nguỵ trang bằng lòng yêu quê hương. “Quê hương nếu ai không nhớ/Sẽ không lớn nổi thành người”. Nhưng nếu vì quê mình mà làm tổn hại đến lợi ích toàn cục, làm hạn chế sức mạnh của khối đại đoàn kết, cản trở bước tiến chân chính của người quê khác… thì hoàn toàn trái với tư tưởng và mục đích của người cộng sản. Tư tưởng đó cần được loại trừ trong quá trình phát triển xã hội.
Trước đây, ở nước ta nhằm hạn chế tư tưởng cục bộ địa phương, ngăn chặn nạn cát cứ của quan đứng đầu các cấp, nhiều triều đại phong kiến đã đề ra và thực hiện luật Hồi tỵ: Quan đầu tỉnh, đầu huyện, đầu ngành quan trọng không được nhậm chức tại quê nhà. Người được điều động đến làm quan không được làm nhà, tậu ruộng đất, làm sui gia với người tại nơi nhậm chức. Cha con, người thân cận trong dòng tộc, bạn thân từ trước đều không được làm cùng một công sở, chỉ trừ nghề y gia truyền và một vài nghề đặc biệt khác... Cùng với những quy định trên, triều đình thường xuyên thực hiện luân chuyển quan lại để hạn chế bè phái và hiện tượng tiêu cực khác.
Thiết tưởng, những điều quy định trong luật Hồi tỵ xưa vẫn còn nguyên giá trị khoa học và thực tiễn. Ngày nay, cần nghiên cứu, vận dụng như một nội dung của khoa học tổ chức nhằm hạn chế nảy sinh tư tưởng cục bộ địa phương, bè phái trong bộ máy công quyền, góp phần điều chỉnh xã hội ngày càng phát triển theo hướng lành mạnh, công bằng hơn.

         
Phạm Thông
Văn phòng Tỉnh ủy Quảng Nam

 

 

Học Bác, củng cố niềm tin trong Đảng

Email In PDF.

Nếu chúng ta biết học tập và tiếp thu văn hóa nêu gương Hồ Chí Minh một cách thiết thực, chắc chắn sẽ tạo được sự chuyển biến rõ rệt, khắc phục được những hạn chế, yếu kém, xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, củng cố niềm tin trong Đảng và nhân dân.

 

Tôn vinh cán bộ thanh liêm

Email In PDF.

Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư là những tiêu chí đạo đức cao quí mà Bác Hồ đã răn dạy cho cán bộ, đảng viên và mọi người dân Việt Nam ta cần phải đạt đến. Cả cuộc đời của Bác là tấm gương sáng chói về những phẩm chất đạo đức cao quí ấy. Đối với cán bộ, đảng viên nhất là người có chức có quyền, theo tôi trong điều kiện cơ chế thị trường này thì liêm, chính là phẩm chất cần phải đặt lên hàng đầu. Bởi một cán bộ liêm chính là người luôn làm việc đúng, việc chính nghĩa, việc ích nước lợi dân và tất nhiên một cán bộ liêm khiết không khuất phục trước mọi cám dỗ của vật chất tầm thường.

 

Trong truyền thống dân tộc, những ông quan thanh liêm được nhân dân tôn vinh và truyền tụng nhiều đời. Sử sách cũng đã ghi lại nhiều tấm gương quan thanh liêm.


Ở chế độ ta, trong thời bao cấp và ngay cả lúc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, tôi cũng nghe trong cán bộ, đảng viên ở Quảng Nam, ở Khu 5 truyền tụng với nhau về những người cán bộ lãnh đạo thanh liêm tiêu biểu như đồng chí Trần Kiên, Sáu Bạc (Đào Đức Trinh), Hồ Nghinh…


Hiện nay ai đến phường Nghĩa Lộ, TP. Quảng Ngãi, ngay ở đầu con đường nhỏ có tên Trần Quang Khải hỏi nhà đồng chí Trần Kiên, Uỷ viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Kiểm tra Trung ương, thì không thể tin nổi đó là ngôi nhà của ông - một ngôi nhà vô cùng khiêm tốn. Trong khi đồng chí Trần Kiên có thể có những biệt thự, bởi đồng chí là cán bộ cao cấp đã từng giữ những chức vụ rất liên quan đến quyền lực và tiền bạc. Có một thời người ta thường nói “nằm ngửa thấy Trần Kiên…” ngụ ý chỉ tính nguyên tắc và phẩm chất thanh liêm của đồng chí làm cho người khác phải nể sợ. Ở thế hệ của các bác ấy, quan niệm về một cán bộ thanh liêm có phần nào cực đoan so với bây giờ, bởi khi ấy đất nước chưa vận hành theo cơ chế thị trường, có khi đặt việc làm giàu cho cá nhân đối nghịch với tính liêm khiết của một cán bộ, đảng viên. Song cái rất quí và rất khó phấn đấu đó là tự sống ép mình, quên mình vì sự nghiệp chung, vì sự làm gương của một cán bộ lãnh đạo. Người ta thường nói “thượng bất chính hạ tắc loạn”. Như vậy, sự làm gương của cán bộ lãnh đạo là vô cùng cần thiết cho việc xây dựng xã hội.

Trong những năm gần đây, Đảng và Nhà nước ta chủ trương phát động toàn Đảng, toàn dân học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, đây là một chủ trương hết sức đúng đắn và cần thiết. Tuy nhiên, trong đời thực thì chưa có nhiều động thái tôn vinh những người cán bộ liêm khiết có thật trong cuộc sống. Có những trường hợp cụ thể, ở những đơn vị cụ thể, nhất là ở những đơn vị nắm nhiều quyền hành và của cải của nhân dân thì những người liêm khiết có khi trở nên một hình ảnh lập dị hoặc gây cản trở trong con mắt nhiều người.


Cũng trong thời gian gần đây, trên các phương tiện thông tin đại chúng có nhiều hoạt động khuyến khích, tuyên dương những doanh nhân giỏi. Tất nhiên việc làm giàu cho họ sẽ dẫn đến hệ quả là giải quyết công ăn việc làm cho nhân dân, đóng góp ngân sách cho nhà nước, phát triển khoa học, kỹ thuật, công nghệ, góp phần phát triển đất nước thì việc tuyên dương họ là đúng, nhưng không nên quá mức cần thiết.

Trong thời buổi mà lợi ích vật chất trở thành sự tìm kiếm, trở thành mục đích tối thượng của một bộ phận không nhỏ trong xã hội, thì hơn ai hết và trước hết là đội ngũ cán bộ, đảng viên, trong đó đặc biệt những người lãnh đạo là những người được Đảng và nhân dân lựa chọn, giao trọng trách phải thật sự là những người chính trực, liêm khiết thì mới thực hiện được vai trò điều hoà, điều tiết các mối quan hệ đạo đức xã hội. Trong lúc mà tệ tham nhũng trở thành quốc nạn, trở thành mối đe doạ cho sự tồn vong của chế độ ta thì việc tuyên dương, phát huy những tấm gương cán bộ liêm khiết bằng nhiều hình thức khác nhau là hết sức cấp thiết.

Sẽ có ý kiến cho rằng trong cơ chế thị trường này biết ai thật sự liêm khiết để mà tuyên dương, để mà tôn vinh, rất khó tìm ra những con người cụ thể để mà tuyên dương. Cái khó ấy là có thật. Nhưng cũng có sự thật khác, ví dụ: Có một ông chủ tịch xã, tại xã có xây dựng một ngôi trường, ông đã theo dõi chất lượng công trình rất sát sao. Khi chủ thầu cho đưa gỗ lắp mái để lợp ngói, ông đến và leo lên kiểm tra từng cây gỗ. Phát hiện gỗ kém chất lượng, không đúng với hợp đồng ông bắt tháo dỡ và thay toàn bộ gỗ đúng theo hợp đồng. Làm như vậy thì dân được còn ông không có phong bì, phong bao gì cả. Những hành động đó là rất rõ ràng, là hành động có thật cần phải được thông tin đại chúng nêu gương, cần phải được truyền tụng trong dân chúng. Trong cuộc sống đời thường có rất nhiều chuyện như vậy và nhiều chuyện lớn lao hơn thế nữa. Nhưng trên báo chí, trong các cuộc hội nghị tổng kết, trong các tác phẩm văn học, câu chuyện dân gian gần đây rất ít đề cập tới.
Thiết tưởng khi mà đạo đức xã hội có những dấu hiệu xuống cấp, khi mà giá trị của đồng tiền lấn át giá trị đạo đức thì việc đặt vấn đề tìm mọi cách để tôn vinh những cán bộ, đảng viên liêm khiết trở thành chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước là vấn đề mang ý nghĩa chiến lược trong công cuộc xây dựng một xã hội trong sáng và phát triển bền vững.  

Phạm Thông
368, Trưng Nữ Vương, TP.Tam Kỳ, Quảng Nam
Bài đăng trên Tạp chí Xây dựng Đảng
http://www.xaydungdang.org.vn/Home/Can-bo/2012/4858/Ton-vinh-can-bo-thanh-liem.aspx

 

 

Cần một cơ chế tuyển chọn, đề bạt cán bộ

Email In PDF.

Báo cáo chính trị tại nhiều đại hội Đảng đều nghiêm túc đánh giá những khuyết điểm, yếu kém: “Bộ máy quản lý nhà nước các cấp, nhất là ở cơ sở còn yếu kém”; “Công tác tổ chức và cán bộ còn nhiều yếu kém”; “Nhiều tổ chức cơ sở đảng thiếu sức chiến đấu và không đủ năng lực giải quyết những vấn đề phức tạp”;… Tại sao đất nước đã hoà bình 37 năm, nền giáo dục của ta đã đào tạo hàng triệu người có trình độ đại học, trên đại học nhưng đội ngũ cán bộ của ta vẫn thiếu và yếu, nhất là ở cơ sở? Đây là vấn đề rất mắc, bởi cán bộ nào thì phong trào đó, cán bộ mạnh thì tổ chức mới mạnh, cán bộ yếu thì thiếu điều kiện để tổ chức mạnh. Chiến tranh đã lùi xa, cán bộ trong chiến tranh đã về hưu gần hết, nhưng cán bộ hiện thời vẫn yếu về năng lực ở mức độ như các nghị quyết của Đảng đánh giá.

 

Chúng ta hãy nhìn vào thực trạng cán bộ hiện nay, làm một thống kê cán bộ là cấp uỷ cấp xã, huyện, tỉnh; trưởng phó phòng từ huyện đến trưởng phó sở, ban, ngành cấp tỉnh để xem trình độ đại học chính quy chiếm tỷ lệ bao nhiêu? Cán bộ chuẩn hoá bằng học tại chức đại học chiếm tỷ lệ bao nhiêu? Cán bộ chuẩn hoá theo cách học bổ túc, đào tạo cấp tốc từ THCS, THPT đến đại học là bao nhiêu? Tương tự như vậy, làm một thống kê ở các cơ quan sự nghiệp, đơn vị kinh doanh có vốn nhà nước, doanh nghiệp tư nhân đối với loại cán bộ giữ chức vụ và lứa tuổi tương đương. So sánh, ta sẽ thấy sự bất hợp lý về trình độ đào tạo cơ bản giữa đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý vĩ mô với đội ngũ cán bộ được lãnh đạo và thực hành vi mô. Nguyên nhân chủ yếu của thực trạng này là do cơ chế tổ chức, cơ chế đào tạo, quy hoạch cán bộ!

Xét số người trưởng thành sau năm 1975 ở lứa tuổi 40-55, đang là lớp người giữ cương vị lãnh đạo chủ chốt từ cấp tỉnh đến cơ sở. Trước đây hơn vài chục năm, có thể cho đến gần đây, những thanh niên cố gắng học tập, đã thi đỗ vào các trường đại học khoa học - kỹ thuật, khoa học xã hội - nhân văn. Số người này thành đạt về học vấn, nhưng thường được phân công về công tác ở cơ quan chuyên môn, đơn vị sản xuất - kinh doanh, các trường THPT, THCN, CĐ, ĐH…

Những thanh niên khác, chiếm đa số hơn, vào cao đẳng, trung cấp, học nghề, đi bộ đội, ở lại làm ăn hoặc công tác tại địa phương… Trong số này, đặc biệt có 2 đối tượng là những người không thi đỗ vào các trường chuyên nghiệp hoặc không đỗ tốt nghiệp THCS, THPT đi bộ đội rồi phục viên về quê và giáo viên tiểu học, THCS. Đây thường là nguồn cán bộ chính trị của huyện và xã. Đội ngũ này từng bước nâng cấp, chuẩn hoá bằng học tại chức để đủ chuẩn chính trị, chuyên môn và văn hoá. Từ đó, được qui hoạch, đề bạt từ cơ sở lên huyện, tỉnh theo kiểu “bó đũa chọn cột cờ”. Do cơ chế tổ chức nên phải từ bó đũa ngắn, tìm những chiếc đũa dài hơn và những chiếc đũa đó sẽ tiếp tục trở thành cột cờ ở các cấp cao hơn trong những năm sau này. Thực tế cho thấy cán bộ chuyên viên chính, trưởng phó phòng, thậm chí trưởng phó sở, trưởng phó các ban, ngành, đoàn thể và cao hơn ở cấp huyện, tỉnh hiện nay phần lớn đi lên bằng con đường này.

Để làm sáng tỏ thêm nhận định này, chỉ xét riêng nguồn cán bộ chính trị từ cơ sở đề bạt lên các cấp cao hơn xuất thân là nhà giáo cũng đã thấy sự bất hợp lý. Cũng là nhà giáo cả, nhưng xét nhà giáo ở cấp học nào được tuyển chọn làm chính trị chiếm đa số hơn. Phần lớn trong họ là nhà giáo THCS thuộc hệ thống quản lý giáo dục của ta trong nhiều năm nay, thì phòng giáo dục trực thuộc trực tiếp hệ thống quản lý nhà nước cấp huyện. Phòng lại trực tiếp quản lý giáo dục từ cấp học trung học cơ sở trở xuống. Thuận theo hệ thống tổ chức đó, cán bộ bổ sung cho cấp uỷ và chính quyền cấp huyện từ giáo dục sang là cán bộ phòng hoặc từ các trường THCS hoặc tiểu học... Các trường THPT, trung học chuyên nghiệp, dạy nghề thì trực thuộc sở giáo dục nên họ khó chuyển sang hệ thống chính trị cấp huyện và cũng có rất ít trường hợp chuyển lên sở rồi chuyển tiếp qua hệ thống chính trị của cấp tỉnh. Cứ như vậy, giáo viên  THPT chuyển sang công tác trong hệ thống chính trị ở cấp huyện và tỉnh ít hơn nhiều so với THCS, tiểu học. Tuy vậy, nguồn cán bộ từ giáo dục chuyển sang thì trình độ học vấn cơ bản còn khá hơn nguồn từ bộ đội phục viên hoặc từ địa phương tham gia công tác ở cơ sở rồi lần lượt được đề bạt lên.

Học để thành người và thành đạt trong sự nghiệp phải là việc liên tục, suốt đời. Có những người học tại trường không nhiều, nhưng qua thực tế họ thực sự thành tài, là do có phương pháp, dày công học tập, tôi luyện trong cuộc sống. Nhưng xác suất ấy không nhiều. Nếu vì vô tình hoặc cố ý cường điệu, quá nghiêng về cách lựa chọn, quy hoạch và đề bạt đội ngũ cán bộ lãnh đạo bằng con đường thông qua thực tế từ cơ sở như trên sẽ là một sai lầm.

Bất cứ xã hội nào, đội ngũ công chức nhà nước từ Trung ương đến cơ sở đa số phải là những người có trình độ học vấn cao, được đào tạo bài bản, có chỉ số IQ cao hơn so với các nhóm người khác thì mới có thể đóng vai trò dẫn dắt xã hội được. Nói cách khác, muốn có một đội ngũ cán bộ đồng bộ, năng động, sáng tạo, hoạt động hiệu quả cao thì phải được đào tạo cơ bản; có phương pháp và nghị lực tự đào tạo; yêu nghề, có ý chí và bản lĩnh; biết lập nghiệp, lập danh tương xứng với trình độ năng lực, sở trường của mình… Một con người không tài cán gì mà bằng mọi cách để có vị trí không tương xứng với mình thì là người kém đức. Cha ông ta thời trước chọn khoa cử là con đường chính để bổ nhiệm quan lại, phương thức này đến nay vẫn còn giá trị tích cực cần được học tập, làm theo.

Muốn vậy, việc đầu tiên và cần thiết là có một cơ chế tuyển chọn, đề bạt cán bộ khoa học, dân chủ, công bằng. Cơ chế đó sẽ loại trừ được những tiêu cực, tuỳ tiện, thiên lệch trong tuyển chọn, sử dụng cán bộ. Đó cũng là điểm xuất phát ngăn chặn tư tưởng cơ hội, thói nịnh bợ, bằng giả, trình độ giả để thăng quan, tiến chức và cũng sẽ góp phần hạn chế có hiệu quả những hiện tượng tiêu cực khác.

Vậy, cơ chế tuyển chọn, đề bạt khoa học, công bằng, dân chủ bắt nguồn từ đâu? Dĩ nhiên nó phải bắt nguồn từ yêu cầu của con người và được thực tiễn cuộc sống đánh giá, kiểm nghiệm. Trong đó, trách nhiệm trước tiên và chủ yếu thuộc về những nhà lãnh đạo, quản lý, những người làm công tác tổ chức cán bộ cấp Trung ương, sau đó là cấp tỉnh…

Trong thời đại ngày nay, cơ chế tổ chức tuyển chọn, đề bạt cán bộ khoa học, dân chủ, công bằng tuỳ thuộc vào nhận thức khách quan và khoa học về công tác cán bộ và sự tiếp thu, vận dụng những kinh nghiệm từ truyền thống dân tộc, từ các nước khác…

Thế giới ngày nay hết sức năng động, cạnh tranh và hợp tác, buộc con người không thể tư duy và hành xử theo lối cũ mà phải nắm bắt được quy luật, có phương pháp để thích nghi, vận dụng phù hợp với mục đích, lý tưởng của Đảng.

Người làm công tác tổ chức cán bộ phải có tri thức uyên thâm và tư duy biện chứng. Sứ mệnh của những nhà tổ chức là vô cùng to lớn đối với vận mệnh của đất nước. Hơn ai hết, họ phải là những con người có tầm nhìn xa, trông rộng, thấu thị lòng người trên quan điểm nhân văn. Để Đảng mạnh, nhà nước mạnh, cả hệ thống chính trị mạnh thì trước tiên và then chốt nhất phải có những nhà tổ chức mạnh cả trí tuệ và tấm lòng yêu nước, thương dân.

Phạm Thông
368, Trưng Nữ Vương, TP.Tam Kỳ, Quảng Nam
Bài đăng trên Tạp chí Xây dựng Đảng
http://xaydungdang.org.vn/Home/Can-bo/2012/4885/Can-mot-co-che-tuyen-chon-de-bat-can-bo.aspx

 

 


Trang 8 trong tổng số 13

HÌNH APEC 2

ĐẠI DDAONF KẾT

NGÀY NHÀ GIAO VN 20-11

“Làng Nghệ thuật Cộng đồng Tam Thanh”, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam đạt Giải thưởng Cảnh quan Châu Á năm 2017

“Làng Nghệ thuật Cộng đồng Tam Thanh”, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam đạt Giải thưởng Cảnh quan Châu Á năm 2017

      UBND thành phố Tam Kỳ vừa có Thông cáo báo chí “Làng Nghệ thuật Cộng đồng Tam Thanh”, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam đạt Giải thưởng Cảnh quan Châu Á năm 2017, trích t oàn văn Thông cáo như sau:

Đọc thêm...

Các tin khác:

**** Tin Mới nhất ****

trang-tin-du-lich-thke

kham pha thke

Q

thu conhg vu thk

TTHC

du lich thke

PHÒNG VĂN HÓA & THÔNG TIN

BUEN

 nhac tk